Về ông Trần Đức Trực

Về ông Trần Đức Trực 

Từ 4 năm nay (2008 – 2012) tôi chưa bao giờ lên tiếng về chuyện xẩy ra trong và cho Công ty và Nhật báo Người Việt. Từ những ngày đầu, khi những ý kiến và những bài viết của ông Trần Đức Trực được phổ biến trên các Internet, và ngay cả in trên trang báo của Nhật Báo Người Việt, tôi vẫn im lặng dù nhiều vị làm việc trong các cơ quan truyền thông bạn ngỏ ý dành cho tôi các cơ hội lên tiếng, và ngay cả khi tôi tổ chức nhật báo Việt Herald, tôi cũng không dùng “đất nhà” để lên tiếng. (Thực ra, ông Vũ Ánh, trong Ban Biên Tập Nhật báo Việt Herald có viết một bài, trong đó có đề cập đến ông Đỗ Ngọc Yến. Tôi đã than phiền ông Ánh về việc này, và nói rằng dù tôi không biết trước việc ông viết, tôi vẫn chịu trách nhiệm.)

Tại sao?

Vì bản tính tôi không bao giờ cải chính, đính chính những gì người khác nói sai về mình. Tôi tự tin rằng con người tôi thế nào cũng có người này, người kia biết, nhất là gia đình tôi, và tôi biết. Ở trong hoàn cảnh chung của chúng ta, chuyện cải chính, đính chính, nhiều khi trở thành đôi co không hay. Khi lên tiếng cải chính, đính chính đối với những sự nói sai với ngôn từ không đứng đắn, tôi sợ rằng chính tôi lúc đó cũng lại dùng các từ ngữ không đẹp để điều chỉnh sự sai, thì “hỏng bét.”

Tại sao bây giờ?

Trong cuộc sống tôi dính ít nhiều vào một số sự kiện vui buồn liên quan nghệ thuật, báo chí, thời cuộc. Tôi sẽ tường thuật từ từ. Riêng chuyện gần đây xẩy ra trong và cho NV, bây giờ tôi viết ra để (1) Tôi muốn từ góc độ chủ quan của tôi, làm sáng tỏ một số điều loan truyền về tôi, về những chuyện xẩy ra khiến một số bạn bè, người quen thắc mắc. Đặc biệt là để những người thân tôi biết về cuộc đời tôi giai đoạn này, (2) Giả sử có ai tìm hiểu về chuyện xẩy ra, về giai đoạn xẩy ra, về cơ quan và con người liên hệ chuyện xẩy ra, có thể coi điều tôi viết như một nguồn để tìm hiểu, lượng giá, đối chiếu… (3) Về tuổi già, tôi coi viết lách như một môn “thể thao thần kinh” để đầu óc khỏi mòn, khỏi lẫn. Viết chuyện của mình là dễ nhất vì chỉ cần viết đúng sự thật. Viết chuyện khác, e sức học không đủ, hiểu biết không cập nhật. (4) Điều quan trọng hơn cả là tôi không có thói quen coi con người là đối tượng để đối đầu. Tôi tránh lên tiếng trước đây vì không muốn ở vị trí đối nghịch với NV. Vả chăng, trong suốt năm 2008 tôi vẫn lãnh lương NV, vẫn là nhân viên NV. Tôi chỉ rời bỏ vào năm 2009 (Chuyện này sẽ đề cập ở nơi khác.)  Dù sao, ở NV tôi đã có những người một thời được gọi là bạn bè, anh em. Bây giờ ngồi kể lại, cũng chỉ là kể chuyện đời tôi. Tôi thành thật nói rằng không có ý nghĩ bêu xấu ai mà chỉ nói sự thật, đóng góp cách nhìn của tôi về các sự kiện, để mọi điều được soi sáng, hoặc thêm một góc độ nhìn.

Vì thế tôi cố gắng (1) giữ tính khách quan, nói sự kiện luôn luôn kèm theo bằng chứng hoặc nhận xét của người khác. (2) Cố dùng từ ngữ hoà nhã, đàng hoàng. Thí dụ, khi tôi dùng chữ “nói sai”, người khác có thể trong trường hợp như vậy, dùng chữ “nói láo.”

Tôi Làm Báo Người Việt – 11 “Về Ông Trần Đức Trực” gồm bốn bài liên tiếp:

TLBNV – 11 – 01 – Trần Đức Trực Nói Sai

TLBNV – 11 – 02 – Trần Đức Trực Nói Sai

TLBNV – 11 – 03 – Trần Đức Trực Nói Sai

TLBNV – 11 – 04 – Trần Đức Trực là ai?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: