Bài 3 – Trần Đức Trực nói sai

Tôi Làm Báo Người Việt 11- 03

Bài 3 – Trần Đức Trực nói sai

Đây là bài 3 trong đợt bài viết về nhân vật Trần Đức Trực và những bài viết của ông ta phổ biến trên mạng và báo Người Việt trong hai tháng 4 và 5, 2008. Các bài trong phần này chỉ có một sợi chỉ nối kết đó là cùng dựa trên mấy bài viết của ông Trực. Quí vị có thể đọc các bài độc lập. Thuy nhiên, nếu đọc theo thứ tự thì vẫn hay hơn. Đặc biệt xin đọc đoạn viết “về ông Trần Đức Trực” trước tiên. Quí vị cũng nên đọc các bài viết của ông Trực mà chúng tôi có sưu tập từ trên mạng, và để trong phần tài liệu phụ đính

 Trước hết xin quí vị đọc vài đoạn trích từ bài “Biểu tình chống báo Người Việt và vấn đề chống Cộng” của ông Trần Đức Trực.  

 Ông Trực viết: “Theo sự tìm hiểu của người viết bài này, dường như một trong những điều kiện đó là phục chức cho ông nguyên TGĐ/Chủ nhiệm. Dường như người đề nghị như vậy (mà bài viết trên báo NV gọi là blackmail) là ông thầy dùi của một vị giám sát viên ở Quận Cam. Ông này dường như cùng họ, cùng chữ lót với đại sứ CSVN tại Hoa Thịnh Đốn là Lê Công Phụng.

 “(Trước đó, họ từng tới đề nghị tờ NV hậu thuẫn đặc biệt để cho vị giám sát viên tái đắc cử. Tuy nhiên, chủ bút Đỗ Bảo Anh, vốn làm báo Mỹ đã quen và quen với tinh thần độc lập của báo Mỹ, đã trả lời là tờ báo không thiên vị bên nào giữa các ứng cử viên. Cô cũng nhắc nhở ban biên tập như vậy trong một phiên họp).”

Ở đoạn khác ông Trực viết “Tại sao ông thầy dùi của người giám sát viên lại muốn công ty NV rước ông này quay lại?

Và với lối viết cả vú lấp miệng em, ông Trực viết tiếp: “Nếu ai nhớ lại mùa bầu cử năm ngoái, trên mặt báo Người Việt, một ứng viên giám sát quận Cam quận Cam đã được tờ báo NV yểm trợ tối đa. Bài viết, quảng cáo của bà này tràn ngập tờ báo trong khi đối thủ của người này bị gạt ra ngoài. Đối thủ của “gà” của bộ ba TGĐ/CN – Chủ bút – Tổng thư ký báo NV có gửi bài phản bác các trò đánh đấm hạ tiện cũng đều bị phe lờ. Vậy mà các ông này vẫn thường nói đến công bằng, vô tư khách quan trong thông tin báo chí. Thậm chí, một bản tin của báo NV đưa ra cuộc tiếp kiến của người đó với HT Thích Tâm Châu, đặt vào mồm ngài những lời ngài không nói, đặt vào mồm người ứng viên giám sát những lời bà ấy không nói (chỉ ngồi ngậm hột thị từ đầu đến cuối). Vậy mà tờ NV không hề đưa ra lời xin lỗi dù HT Tâm Châu được phỏng vấn đã phủ nhận bản tin của báo NV, phổ biến trên hai nhật báo Viễn Đông, Việt Báo và đài phát thanh. Đã có áp lực nội bộ công ty đòi phải cải chính và xin lỗi HT Tâm Châu. Tuy nhiên, ông chủ bút cương quyết không làm, lấy cớ khi phỏng vấn trực tiếp, HT Tâm Châu không chịu trả lời.”

Phải thú thực rằng ông Trực biết hầu hết những gì xẩy ra trong báo NV, dù chuyện nhỏ hay lớn. Đấy là ông chỉ “thỉnh thoảng ghé qua nhà (ông Yến).” Ông Đỗ Ngọc Yến đã qua đời mấy năm rồi, không biết ông còn ghé qua không, bây giờ ai là người tâm sự với ông những chuyện mới xẩy ra (mới, là lúc đó, 2008,) để ông quá tỏ tường như thế?

Bây giờ chúng ta thử xem ông Trực viết cái gì trong mấy đoạn trích trên.

Điểm 1 – Ông Trực viết rằng “Ông thầy dùi” đưa điều kiện đòi phục chức cho tôi. Tôi biết ông Trực ám chỉ ai là “ông thầy dùi”, nhưng bởi ông không dám minh danh nên tôi cũng không minh danh giùm ông. Nhưng khi tôi kể chuyện của tôi, thì tôi minh danh một số người trong chuyện này.

Chuyện tôi thuật sau đây là dựa trên lời một số bạn bè thân, sơ kể cho tôi nghe. Họ kể về việc làm của chính họ, hoặc họ kể về việc làm của người khác. Theo những câu chuyện kể, một số người tìm gặp các vị chức sắc trong NV, nói rằng nên mời tôi ra gặp gỡ đồng hương biểu tình để giải quyết cho xong chuyện rắc rối của NV. Lâu rồi, cho đến nay tôi chỉ còn nhớ 3 vị đã kể tôi nghe việc họ làm là các ông Ngọc Hoài Phương, Lê Công Tâm, Nguyễn Tường Quý. Các ông này cho đến bây giờ (2012) đều còn sống tại Orange county, rất dễ kiểm chứng. Họ cho biết (từng người riêng rẽ, những lúc khác nhau) đã gặp các vị bên NV là cô Đỗ Bảo Anh, ông Đỗ Quý Toàn, ông Phan Huy Đạt. Mỗi lần nghe một ông kể chuyện tôi đều kêu trời và than rằng ông ấy đã hại tôi rồi. Ở bài số 3 về Trần Đức Trực, tôi đã viết rằng tôi thừa nhận trách nhiệm vụ Huỳnh Thuỷ Châu vì lúc đó tôi còn là TGĐ kiêm Chủ Nhiệm. Tôi trả lời mấy ông bạn đó rằng “Vì trách nhiệm tôi sẵn sàng gặp đoàn biểu tình, nhưng tự nhiên ông đến nói như vậy với mấy ông NV thì kẹt tôi quá. Tôi không hề biết gì về chuyện này, nhưng mấy ông ấy tưởng tôi nhờ các ông vận động…” Quí vị có thể hỏi mấy ông bạn trên để kiểm chứng điều này. Tôi có nói với mấy ông bạn rằng các ông không hiểu nội tình NV. Không phải tự nhiên tôi xin từ chức, (Tôi sẽ kể chuyện này,) bây giờ tôi lại vận động để trở lại chức vụ à?

2- Điểm 2 – Toàn bộ các đoạn trích dẫn trên nhắm vào chuyện “ông thầy dùi” vận động cho tôi là để tôi cho tờ báo ủng hộ một ứng cử viên. Úp mở làm gì, tôi nói rõ ý đó của ông Trực nói về cô Janet Nguyễn.

Khi cô Janet Nguyễn lần đầu tiên ứng cử chức Giám Sát Viên Orange County, ông Lâm Quang đưa cô ấy gặp tôi. Cô kể tôi nghe về chuyện 6 ông đàn ông phe ông Trần Thái Văn đã chèn ép cô ra sao. Cô hoàn toàn cô thế. Tôi đã nghe dư luận nói về chuyện này. Đồng Hương cả khu vực này đều nghe, bàn tán những chuyện xung quanh vụ bầu cử này. Trước đó, chính ông Trần Thái Văn, Bùi Mạnh cường đến gặp xã giao tôi hơn một lần, và tôi luôn bày tỏ sự ủng hộ các ứng cử viên gốc Việt tham gia chính trị dòng chính.  

Khi tiếp cô Janet, tôi mời ông Vũ Ánh, Phụ tá CB, ông Vũ Quí Hạo Nhiên, Tổng Thư Ký vào phòng hội gặp cả cô Janet và ông Tony Lâm. Tôi nói với hai vị cộng sự rằng tôi thấy cô Janet làm được một số việc cho cộng đông khi ở vị trí Nghị Viên Garden Grove. Tôi hỏi 2 ông nhà báo đó có nghe biết chuyện người ta gọi là “6 ông đánh một cô” không. Họ nói biết, vì họ là nhà báo mà. Tôi nói rằng vì thế tôi xin xác nhận với họ là tôi ủng hộ cô Janet trong cuộc bàu cử kỳ này. Nhưng tôi lưu ý họ rằng vì chúng ta là nhà báo độc lập, mục tiêu cuối cùng là phục vụ độc giả, nên không thể bóp méo sự thật. Vai trò tờ báo là tường thuật đầy đủ tin tức. Tôi nhắc lại tôi ủng hộ cô Janet nhưng nếu tường thuật tin tức về cô thì cũng phải tường thuật tin tức phía đối thủ của cô. Nếu tin cô ở trang A-1, thì tin phía kia cũng phải ở A-1. Ngay cả phần diễn đàn là độc giả viết, tôi cũng yêu cầu nếu có bài đả kích ứng cử viên nào đều nên cho họ đọc trước khi đăng tải để họ, nếu muốn, đăng bài trả lời song song. Tôi nói tôi ủng hộ cô Janet không có nghĩa là dành cho cô ta 10 phần, chỉ dành cho bên kia 1 phần, 2 phần. Tôi nói rõ tỷ lệ ít nhất phải là 8 trên 10. Cả 4 vị trong phòng họp đều nghe điều đó. Họ cũng còn cả, cũng dễ hỏi han để kiểm chứng.

Điều đó có trái với đạo đức nghề nghiệp không? Không! Ông Trực viết rằng: “…, chủ bút Đỗ Bảo Anh, vốn làm báo Mỹ đã quen và quen với tinh thần độc lập của báo Mỹ, đã trả lời là tờ báo không thiên vị bên nào giữa các ứng cử viên…”

Ông Trực thừa biết điều trên không đúng. Không đúng ở hai mặt. Trước hết bảo rằng “tinh thần độc lập của báo Mỹ…, không thiên vị…”, là sai. Ông Trực, người tôi tin là một nhà báo lão thành, cũng biết điều đó nhưng vẫn viết như vậy để bịp độc giả. Tờ báo Mỹ nào cũng có một ông chủ, người chi tiền.  Ông chủ có thể là một người, một gia đình, một công ty, một tổ chức, … Ông chủ nào cũng có một, hai khuynh hướng. Tại địa phương chúng ta, tờ báo L.A. Times thường có khuynh hướng liberal, có những bài vở lợi cho đảng Dân Chủ, trong khi O.C. Ragister có khuynh thướng bảo thủ, bênh vực Cộng Hoà. Cả nước biết điều đó. Cả nước có hàng chục, hàng trăm tờ báo lớn biểu thị khuynh hướng như vậy. Cho nên giới truyền thông thiên tả, cùng giới nghệ sĩ Hollywood thiên tả mới đánh gục VNCH để giúp cho Cộng Sản Bắc Việt chiến thắng. Cả nước biết điều đó. Một tờ báo có khuynh hướng thường theo đuổi khuynh hướng đó mãi mãi, cho đến khi đổi chủ. Vị Chủ Bút nào, phóng viên nào không chịu khuynh hướng đó, đi tìm nơi thích hợp làm việc. Nhắc lại, ông Trực giả bộ không biết điều trên để bịp.

Ở đây, việc ủng hộ cô Janet không phải là khuynh hướng của tôi. Tôi ủng hộ cô đợt bầu cử này vì tôi cho là cô xứng đáng, và có điều không hay đang xẩy ra trong cộng đồng chúng ta về chuyện bầu cử. Những kỳ bầu cử tiếp theo có thể tôi chọn người khác, hoặc không chọn ai cả. Nhưng ngay cả khi chọn lựa, tôi cũng nói về nguyên tắc cân bằng, tôi thiểu tỷ lệ phải là 8/10.

Một mặt không đúng nữa của câu trên là chuyện ủng hộ một bên tranh cử, trù dập bên kia: Tờ báo NV trước đây có lưu giữ đóng tập từng tháng một. Bản chụp phim báo NV cũng được lưu giữ, ngày xưa ở Quốc Hội Hoa Kỳ, gần đây chuyển về trường UCI. Ông Trực viết “Bài viết, quảng cáo của bà này tràn ngập tờ báo trong khi đối thủ của người này bị gạt ra ngoài. Đối thủ của “gà” của bộ ba TGĐ/CN – Chủ bút – Tổng thư ký báo NV có gửi bài phản bác các trò đánh đấm hạ tiện cũng đều bị phe lờ” Đây là một cáo buộc sai. Tôi lại cố hoà nhã chỉ dùng chữ “sai” thôi.  

Nếu bây giờ quí vị đến xin NV cho xem các số báo xẩy ra hồi cô Janet lần đầu ứng cử Giám Sát Viên, với các số báo kể từ khi cô Bảo Anh làm Chủ Bút, với sự giúp đỡ tích cực của ông Đỗ Quí Toàn, xem ra làm sao. Tôi vô cùng mong mỏi toà soạn NV làm được thống kê hai giai đoạn tôi vừa kể.

Giai đoạn cô Đỗ Bảo Anh làm Chủ Bút, trên báo Người Việt đã tràn ngập bài vở, tin tức đánh bóng một cách lố bịch phe ông Trần Thái Văn khiến tôi (lúc đó không còn làm việc ở toà báo) nhiều khi xấu hổ. Tôi nghe đồn bà Bùi Bích Hà, TGĐ đài VNCR kể chuyện một ông yêu cầu cho người phe ông Văn lên đài. Bà Hà từ chối. Ông đó bảo rằng bà Hà nên noi gương NV, bây giờ tin tức, bài vở về phía ông Văn do ông đó định đoạt. Ông đó muốn phóng viên nào đi cover các sự kiện phe ông Văn, người đó mới được đi. Ông đó muốn tin tức thế nào thì tin tức phải như thế. Không lẽ vậy thật sao, mong rằng chỉ là lời đồn không đúng sự thật. Tôi hy vọng không phải vậy. Nếu thực là vậy, ông Yến chắc buồn lắm. Tuy nhiên, đến đây tôi nhớ lại chuyện giữa ông Bùi Mạnh Cường (Văn phòng Dân Biểu Trần Thái Văn)  với Ban Biên Tập NV hồi tôi còn làm TGĐ. Ông Cường đưa bản tin đến nhờ NV đăng. Với chỉ thị của tôi, Ban Biên Tập cố giữ tương đối đồng đều cho mọi phe, nên Ban Biên Tập đã sửa chữa bản tin của ông Cường cho đàng hoàng hơn, đỡ “nâng bi” thái quá. Sửa chữa là quyền của toà soạn, vì đồng hương nhận xét ra sao là nhận xét báo NV, không phải nhận xét ai khác. Ông Cường phản đối. Ông Hạo Nhiên, TTK, đã gửi thư cho Dân Biểu Trần Thái Văn để nói rằng NV luôn luôn muốn được đăng tải về hoạt động của Dân Biểu và những người cộng sự, cùng nhóm của Dân Biểu. Nhưng toà soạn sẽ gửi phóng viên đến làm việc, không dùng bản tin soạn sẵn của văn phòng ông Dân Biểu. Toà soạn cũng làm như vậy đối với bất kỳ ƯCV nào. Ở bài khác quí vị sẽ biết rõ hơn về chuyện này. Đó, chuyện ông Trực nói là “phe lờ” là như thế đó.

Cũng thời đó, Dân Biểu Trần Thái Văn đi công du nước ngoài (hình như Đài Loan).  Ông Văn đến gặp tôi xin cho ông Vũ Ánh tháp tùng để viết tin và bài. Ông Văn nói văn phòng Dân Biểu đài thọ chi phí. Ông Vũ Ánh lúc đó là Phụ Tá CB. Tôi đồng ý nhưng yêu cầu để NV chi tiền vé máy bay, vì tôi coi đây là đi vì công việc toà báo. Ông Ánh không phải nhân viên văn phòng dân Biểu Văn. Tôi đồng ý văn phòng dân biểu chi tiền khách sạn, tiền ăn, để tiện việc tổ chức, sắp xếp của văn phòng. Ít lâu sau, Dân Biểu Văn lại yêu cầu cho ông Ánh tháp tùng công du nước ngoài lần nữa. Chuyến đó đi Nam, rồi Bắc Triều Tiên. Lúc đó, ông Ánh đang là Chủ Bút. Tôi cũng đồng ý như lần trước. Chắc chắn chưa bao giờ NV lại cho Phụ Tá, hoặc Chủ Bút đi tháp tùng như vậy. Chỉ vì Ban Biên Tập muốn ông Văn và mọi người hiểu rằng chúng tôi hãnh diện có một Dân Biểu người gốc Việt trẻ tuổi. Chúng tôi ủng hộ tất cả những người gốc Việt trẻ len lỏi sinh hoạt trong khu vực dân cử dòng chính. Và chúng tôi muốn minh thị với ông Văn là chúng tôi không có gì để chống ông cả. Tiếc thay, ông Trực lại nói khác.

3- Điểm 3– Về Hoà Thượng Thích Tâm Châu. Người việt có đăng một bản tin về việc cô Janet Nguyễn được Hoà Thượng Tâm Châu tiếp kiến. Tôi không nhớ ngày nào. Bản tin đó kèm theo hình cô Janet đang ngồi với Hoà Thượng. Phần chú thích hình có ghi người chụp bức hình đó. Hôm sau, hoặc vài hôm sau, tờ Việt Báo đăng một bài phản đối của tác giả bức hình là tại sao không xin phép. Tôi nghe nói một số Phật Tử gọi điện thoại cho Hoà Thượng than phiền về việc tiếp kiến này. Báo Viễn Đông và Việt Báo nghe vậy, gọi điện thoại phỏng vấn Hoà Thượng. Sau đó người ta nói rằng không hề có chuyện tiếp kiến, hoặc là Hoà Thượng không nói gì với cô Janet. Mới đầu, chỉ là chuyện bản quyền, vì người chụp là một Phật Tử, đã bị các đạo hữu chê trách về việc để cô Janet gặp Hoà Thượng. Sau đó nổ ra là NV đăng không đúng, đòi NV phải xin lỗi tác giả bức hình, xin lỗi Hoà Thượng, xin lỗi Độc Giả. Ban Biên Tập đăng lời xin lỗi tác giả tấm hình vì hình do văn phòng cô Janet cung cấp, không phải trực tiếp từ tác giả. Theo lời kể của ông Ánh, ông Đỗ Quý Toàn, Chủ Tịch Hội Đồng Chủ Biên,  qua yêu cầu ông Ánh, Chủ Bút, cho đăng lời xin lỗi Hoà thượng Tâm Châu. Ông Ánh nói đang chờ Hoà Thượng trả lời điện thoại. Sau đó, bên đầu dây Hoà Thượng có người nói Hoà Thượng không muón dây dưa gì đến chuyện này nữa, mệt chuyện này lắm rồi, sẽ không trả lời nhà báo nữa. Ông Ánh sang tìm tôi, thuật mọi chuyện, hỏi tôi bây giờ làm sao, có làm theo ông Toàn yêu cầu không. Tôi hỏi ông Ánh nghĩ sao. Ông Ánh nói mình đã xin lỗi tác giả bức hình là đúng rồi. Tôi hỏi: Bức hình có là hình thật không? Trả lời là hình thật. Tôi hỏi cuộc tiếp kiến có xẩy ra thật không? Trả lời, đã là hình thật, thì cuộc hội kiến phải là có thật. Tôi hỏi, có đăng sai lời tuyên bố này nọ của Hoà Thượng hoặc cô Janet không? Trả lời vì hình đưa vào lúc rất trễ, chỉ kịp đi tin vài dòng và phụ chú bức hình. Cô Janet quả quyết tin mình là có thật.  Tôi nói: mình không có lỗi gì với Hoà Thượng và Độc Giả. Mình không thể tuân lệnh ông Chủ Tịch Hội Đồng Chủ Biên để xin lỗi cái chuyện mình làm đúng. Tôi đặt một số câu hỏi là để ông Ánh hiểu lý luận tại sao tôi đồng ý với ông việc không xin lỗi, còn bản tin đó tôi đọc ngay từ hôm trước rồi.  

Số phận của tôi luôn luôn phải làm trái ý một số người trong nhóm anh em NV, và dĩ nhiên quí vị đó không dễ gì quên các chuyện này.

Lạ một điều là không hiểu làm sao ông Trực biết rõ “Tuy nhiên, ông chủ bút cương quyết không làm, lấy cớ khi phỏng vấn trực tiếp, HT Tâm Châu không chịu trả lời.” Ông có thể nói Người Việt không chịu đăng lời xin lỗi Hòa Thượng Tâm Châu, nhưng làm sao ông biết “cái chuyện xin lỗi” được đặt ra trong nội bộ báo NV? “cái chuyện ông chủ bút không chịu đăng lời xin lỗi” này? “cái chuyện ông Vũ Ánh “chờ phỏng vấn trực tiếp””? Tài thật! Các cụ vẫn có câu nói: Dấu đầu hở đuôi. Cái đuôi ông Trần Đức Trực dài quá, để lòi ra nên nếu ông đóng vai nhà tu hành, hoặc nhà mô phạm đạo đức thì thiên hạ cũng biết ngay ông là tu hú và đạo đức giả! Không tin, mời ông Trực cứ la cà trong giới giang hồ ở Bolsa là biết ngay.

Đến đây, sau 3 bài tôi viết về Trần Đức Trực, hẳn quí vị hiểu được tư cách cũng như đạo đức nghề nghiệp của cái ông gọi là Trần Đức Trực, quí vị cũng có thể đánh giá được những điều ông Trực đề cập trong hai bài viết của ông. Tôi theo đúng những gì được “giáo huấn” trong “Sổ Tay Người Việt – Sổ Tay Của Người Làm Báo” do ông Ngô Nhân Dụng biên soạn và Nhật báo NV phát hành, để cố gắng hoà nhã, chỉ dùng chữ “nói sai”, mà không dùng một thậm từ nào khác khi nói về ông Trần Đức Trực.

Tôi rất muốn ngưng viết tiếp vì quá chán ngán cái trò ném đá dấu tay bẩn thỉu này rồi, không còn muốn chính mình làm vấy bẩn mình khi tự tay cào bới đống rác bẩn thỉu đó.Nhưng chắc rằng nhiều vị sẽ hỏi: Vậy, Trần Đức Trực là ai? Cho nên tôi viết bài 4: “Trần Đức TRực là ai?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: